Rising Dawn

It had been a long time since a fever brought me so close to the edge—so sick it felt as though I were returning from the dead. Yet, as always, through the haze of delirium and fitful sleep, I found myself drifting through countless dreams, each one strange and fragmented, like shattered pieces of a mosaic. My body was utterly drained, almost weightless, while my mind drifted like a stray balloon.

At four in the morning, the wind shook me awake. Rain was pounding outside, but it wasn’t the sound of the rain that woke me—it was the wind. Powerful gusts sent the curtains crashing against the balcony door over and over again.

Beside me, my phone was still playing music. Lately, I’ve fallen into the habit of drifting off to instrumental tracks. Through the feverish fog of the previous night, all I could remember was swallowing my medicine, pressing a cooling patch against my burning forehead, and putting on Crushed Velvet before slipping into sleep—a song that had been looping endlessly in my mind ever since I saw it paired with a scene from Phantom Thread.

Now, as I slowly came to, the music pouring from my phone stirred something deep within me. The track opened with the dark ambience of falling rain, anchored by a steady piano, the raw, burning swell of a saxophone, driving drums, and a fierce, fiery electric guitar—a heavy, soulful blend of jazz and funk.

I reached for my phone to see what was playing: Rising Dawn by Menahan Street Band.

I had never heard of them before, but in the stillness of my room, the song felt extraordinary. Songs that randomly surface on shuffle when you wake up in the dead of night always strike a different chord.

Somehow, it carried me back several years to a business trip I had almost forgotten. Memories arrived all at once, scattered and disconnected: an overnight sleeper bus, Hotel de la Coupole in Sapa, May 2022, Bill Bensley’s extravagant design blending 1920s French haute couture with the traditional motifs of Vietnam’s hill tribes, mountains, fog, and rain—so much rain.

At the time, I was working as an editor for a local magazine. We flew from Saigon to Hanoi, spent half a day there, and then boarded an overnight bus to Sapa that evening. I remember waking abruptly during the journey. Rain hammered relentlessly against the windows, just as it was doing tonight. Beyond the glass lay absolute darkness. I couldn’t see a single thing ahead, while the driver hurtled along winding mountain roads at a speed that had me silently praying we would make it through the night.

Then came five in the morning.

I will never forget that moment.

The town was still asleep. Everything was impossibly quiet, wrapped in towering trees, mist-covered mountains, and dense fog. The air was bitterly cold, carrying the kind of stillness that exists only before dawn.

My two colleagues and I spent two days in Sapa, though the weather gave us very little to do. It rained almost without pause—heavy downpours dissolving into endless drizzles before returning again, while the fog never seemed to lift. Most of our time was spent wandering slowly through town beneath umbrellas and raincoats, lingering over long coffees while listening to the rain.

We did attempt a motorbike ride through the surrounding mountains, hoping to explore beyond the town, but the weather quickly defeated us. The rain became so heavy and the roads so treacherous that we turned back before getting very far.

What has remained etched most deeply in my memory is the profound tranquility—a silence so dense it felt almost tangible. Because it was the rainy season, the low season for tourism, the hotel was nearly empty. I remember one evening when there were only the three of us in the restaurant. We lingered over beautifully composed dishes, and I drank more cocktails than I probably should have. There was no rush to leave, nowhere else to be. Outside, the rain kept falling.

The following morning, I found myself awake before six—a rare occurrence for me. I went through my routine, slipped on a pair of pantyhose, put on a high-neck floral dress, and applied just enough makeup to look awake. Then I wandered through the long, quiet corridors toward the breakfast hall.

I still remember the exact moment I stepped inside.

The room was nearly empty, washed in the soft gray light of a rainy morning. Somewhere in the background, The Sunrise by Black Marlin was playing. Whoever curated the music for that hotel had impeccable taste. Under ordinary circumstances, it might have struck me as just another pleasant instrumental. But in that room, on that morning, it felt perfect. The music, the rain beyond the windows, the silence of the nearly deserted hotel—they seemed to belong to one another. The feeling was so unexpectedly moving that I instinctively pulled out my phone and opened Shazam, afraid I might never find the song again.

I got out of bed to close the balcony door. Then I texted my student to cancel our eight o’clock class. I knew there was no way I could make it.

As I write these words now, I have a strong feeling that I need to write about Hotel de la Coupole again.

It’s a place I’ve never quite made peace with—a strange love-hate relationship. On one hand, I cherish its silence, its curated soundtrack, and the slow rhythm of those rain-soaked days. On the other, it has come to represent something much larger that I still haven’t found the full words for.

Whenever I think of that hotel, my mind drifts to the luxury resorts now scattered across Vietnam’s mountains, forests, and coastlines. I think about the country as it is today. About nature. About disappearing forests. About endless rain. About what it means to build beauty in places that were already beautiful.

These thoughts always arrive as fragments rather than conclusions. A song. A hotel. A storm. A fever. A mountain wrapped in fog.

Someday, I’ll find a way to connect them.

*********

Đã lâu lắm rồi tôi mới trải qua một cơn sốt đưa mình đến gần ranh giới ấy—bệnh đến mức cảm giác như vừa từ cõi chết trở về. Thế nhưng, như mọi lần, trong cõi mê man và những giấc ngủ chập chờn, tôi thấy mình trôi dạt qua vô số giấc mơ, giấc mơ nào cũng kỳ quái và vụn vặt như từng mảnh vỡ của một bức tranh mosaic. Cơ thể tôi rã rời, nhẹ bẫng, còn tâm trí thì lơ lửng như một quả bóng bay.

Bốn giờ sáng, tôi giật mình thức dậy bởi tiếng gió gào rú. Bên ngoài mưa đập xối xả, nhưng thứ đánh thức tôi không phải tiếng mưa—mà là tiếng gió. Những cơn gió quật mạnh làm tấm rèm đập liên hồi vào cửa ban công.

Bên cạnh tôi, chiếc điện thoại vẫn đang phát nhạc. Dạo này, tôi có thói quen chìm vào giấc ngủ cùng những bản nhạc không lời. Trong cơn mê man của đêm qua, tất cả những gì tôi nhớ được là mình đã uống thuốc, dán một miếng hạ sốt lên cái trán nóng bừng bừng, rồi mở bài Crushed Velvet trước khi nhắm mắt ngủ – giai điệu này cứ lặp lại không ngừng trong đầu tôi kể từ khi tôi xem được một video ngắn trong đó nó được lồng vào một cảnh quay trong Phantom Thread.

Giờ đây, khi tâm trí dần tỉnh táo trở lại, giai điệu đang phát ra từ điện thoại khiến tôi phải đặc biệt chú ý. Giai điệu mở đầu bằng tiếng mưa rơi, sau đó là tiếng piano, rồi tiếng saxophone bùng lên da diết và dữ dội, tiếng trống dồn dập, cùng tiếng guitar điện đầy rực lửa – một sự pha trộn đầy tính tự sự của jazz và funk.

Tôi với lấy điện thoại để xem tên bài hát: Rising Dawn của Menahan Street Band.

Tôi chưa từng nghe về nhóm nhạc này trước đây, nhưng trong không gian tĩnh lặng của căn phòng, giai điệu này đối với tôi trở nên thật phi thường. Những bài hát ngẫu nhiên phát ra khi ta bất ngờ tỉnh giấc giữa đêm đen luôn mang đến một cảm giác rất kỳ lạ.

Bằng cách nào đó, nó đưa tôi ngược thời gian về một chuyến công tác nhiều năm trước mà tôi tưởng như đã quên. Những ký ức ùa về cùng lúc, rải rác và đứt đoạn: một chuyến xe khách giường nằm đêm, Hotel de la Coupole ở Sa Pa, tháng 5 năm 2022, kiến trúc xa hoa của Bill Bensley kết hợp giữa thời trang cao cấp Pháp thập niên 1920 với những hoa văn truyền thống của các dân tộc vùng cao Việt Nam, những dãy núi, sương mù và mưa, rất nhiều mưa.

Khi đó, tôi đang làm biên tập viên cho một tạp chí trong nước. Chúng tôi bay từ Sài Gòn ra Hà Nội, dành nửa ngày ở đó, rồi lên chuyến xe đêm đi Sa Pa ngay trong tối. Tôi nhớ mình đã đột ngột tỉnh giấc giữa chặng đường. Mưa đập liên hồi vào cửa kính xe, hệt như cơn mưa đêm nay. Bên ngoài cửa sổ là một vùng tối đen như mực. Tôi chẳng thể nhìn thấy bất cứ điều gì phía trước, trong khi tài xế vẫn lao đi trên những cung đường đèo uốn lượn với tốc độ khiến tôi chỉ biết thầm cầu nguyện mình có thể sống sót qua đêm đó.

Rồi năm giờ sáng cũng đến.

Tôi sẽ không bao giờ quên khoảnh khắc ấy.

Thị trấn vẫn còn đang ngái ngủ. Mọi thứ yên tĩnh một cách lạ kỳ, được bao bọc bởi những hàng cây cao lớn, những dãy núi mờ sương và lớp sương mù dày đặc. Khí trời lạnh buốt, mang theo cái tĩnh lặng chỉ tồn tại vào thời khắc trước khi bình minh hé rạng.

Tôi cùng hai người đồng nghiệp dành hai ngày ở Sa Pa, dù thời tiết chẳng cho phép chúng tôi làm gì nhiều. Mưa gần như không ngớt – những trận mưa rào nặng hạt tan ra thành những cơn mưa phun dai dẳng rồi lại tiếp tục đổ xuống, còn sương mù thì chẳng chịu tan. Phần lớn thời gian chúng tôi chỉ chậm rãi dạo quanh thị trấn dưới những chiếc ô và áo mưa, ngồi thật lâu trong quán cà phê để lắng nghe tiếng mưa rơi.

Chúng tôi cũng đã thử chạy xe máy ra những vùng núi xung quanh với hy vọng khám phá xa hơn thị trấn, nhưng thời tiết nhanh chóng khiến chúng tôi phải bỏ dở kế hoạch. Mưa ngày càng nặng hạt, đường xá lại quá trơn trượt nguy hiểm, nên chúng tôi phải quay về khi chưa đi được bao xa.

Điều khắc sâu nhất trong ký ức tôi lại là sự tĩnh lặng – một sự tĩnh lặng đặc quánh đến mức gần như có thể chạm vào được. Vì đang là mùa mưa, mùa thấp điểm du lịch, khách sạn gần như không có ai. Tôi nhớ có một buổi tối chỉ có ba chúng tôi trong nhà hàng. Chúng tôi thong thả thưởng thức những món ăn được bày trí tinh tế, và tôi đã uống nhiều cocktail hơn mức bình thường. Chẳng có gì phải nôn nóng rời đi, cũng chẳng có nơi nào khác để đến. Bên ngoài, mưa vẫn không ngừng rơi.

Sáng hôm sau, tôi thức dậy trước sáu giờ – một điều hiếm khi xảy ra với tôi. Tôi sửa soạn theo thói quen, mang quần tất, mặc chiếc váy hoa cao cổ và trang điểm vừa đủ để trông tỉnh táo. Rồi tôi bước đi qua những dãy hành lang dài hun hút hướng về phía phòng ăn sáng.

Tôi vẫn nhớ như in khoảnh khắc mình bước chân vào bên trong.

Căn phòng rộng lớn và trống trải, ngập trong ánh sáng xám mờ dịu nhẹ của một buổi sáng mưa. Đâu đó ở không gian nền, The Sunrise của Black Marlin đang vang lên. Tôi phải thừa nhận rằng gu âm nhạc của khách sạn này thật sự tuyệt vời. Nếu trong hoàn cảnh bình thường, có thể tôi chỉ coi đó là một bản nhạc không lời êm tai. Nhưng trong căn phòng đó, vào buổi sáng hôm đó, nó lại hoàn hảo đến kỳ lạ. The Sunrise, tiếng mưa ngoài khung cửa, sự tĩnh lặng của khách sạn vắng khách, tất cả như thể sinh ra dành cho nhau. Cảm giác ấy xúc động đến bất ngờ, khiến tôi theo bản năng rút ngay điện thoại ra mở Shazam, vì tôi sợ mình sẽ không bao giờ tìm lại được bài hát đó nữa.

Tôi ngồi dậy khỏi giường để đóng cửa ban công. Sau đó, tôi nhắn tin cho học viên để hủy buổi học lúc tám giờ sáng. Tôi biết mình không thể nào vượt qua cơn sốt này để dạy nổi.

Khi viết ra những dòng này, tôi có một cảm giác mãnh liệt rằng mình cần phải viết về Hotel de la Coupole một lần nữa.

Đó là một nơi tôi có một mối quan hệ yêu-ghét thật kỳ lạ. Một mặt, tôi trân trọng sự tĩnh lặng, gu âm nhạc tinh tế và giai điệu của những ngày mưa ấy. Mặt khác, nó lại đại diện cho một điều gì đó lớn lao hơn mà tôi vẫn chưa tìm đủ từ ngữ để gọi tên.

Mỗi khi nghĩ về khách sạn đó, tâm trí tôi lại trôi dạt đến những khu nghỉ dưỡng sang trọng giờ đây đang mọc lên khắp các vùng núi, cánh rừng và bờ biển của Việt Nam. Tôi nghĩ về đất nước ở thì hiện tại. Về thiên nhiên. Về những cánh rừng đang dần biến mất. Về những cơn mưa miên man. Về ý nghĩa của việc “kiến tạo cái đẹp” ở những nơi vốn dĩ đã quá đỗi tuyệt vời.

Những suy nghĩ này luôn đến như những mảnh vỡ chứ không phải một kết luận hoàn chỉnh. Một bài hát. Một khách sạn. Một trận bão. Một cơn sốt. Một ngọn núi ngợp trong sương.

Rồi một ngày nào đó, tôi sẽ tìm ra cách để kết nối chúng lại với nhau.