[Dịch thơ] I Remember You As You Were – Pablo Neruda

Te Recuerdo Como Eras (I Remeber You As You Were) – nằm trong tập thơ Twenty Love Poems and a Song of Despair của Pablo Neruda là sự trầm tư lặng lẽ về ký ức và niềm khắc khoải về người tình cũ trong một mùa thu đã xa, về những khoảnh khắc đẹp nhưng đã vĩnh viễn trôi qua. Tác giả nhớ lại từng chi tiết nhỏ – chiếc mũ nồi xám, giọng nói dịu êm, đôi mắt như ánh hoàng hôn, và gắn kết chúng với lá rơi, tàn than cùng hoa dạ lan hương để diễn tả trọn vẹn cả sự dịu dàng lẫn niềm mất mát. Ký ức đã biến những mảnh ghép giác quan thành một chân dung vừa lung linh vừa vương vất khói mờ.

Tôi dịch bài này vào tháng 7 năm 2024. Nhưng bằng một cách nào đó tôi lại quên mất mình đã từng và đăng bài này trên Facebook. Những ngày gần đây khi lục lọi những thứ mình đã từng viết và dịch, tôi mới nhớ ra sự hiện diện của nó.

Vì lý do bản quyền của bản gốc, tôi chỉ có thể đăng bản dịch tiếng Anh của W. S. Merwin và bản dịch tiếng Việt tôi tự thực hiện ở đây.

(Tranh vẽ bởi Jess Allen)

I Remember You As You Were

I remember you as you were in the last autumn.
You were the grey beret and the still heart.
In your eyes the flames of the twilight fought on.
And the leaves fell in the water of your soul.

Clasping my arms like a climbing plant
the leaves garnered your voice, that was slow and at peace.
Bonfire of awe in which my thirst was burning.
Sweet blue hyacinth twisted over my soul.

I feel your eyes traveling, and the autumn is far off:
Grey beret, voice of a bird, heart like a house
Towards which my deep longings migrated
And my kisses fell, happy as embers.

Sky from a ship. Field from the hills:
Your memory is made of light, of smoke, of a still pond!
Beyond your eyes, farther on, the evenings were blazing.
Dry autumn leaves revolved in your soul.

Anh Nhớ Em Như Em Đã Từng

Anh nhớ em của mùa thu năm ngoái.
Em là mũ nồi xám, là con tim tĩnh lặng.
Trong đôi mắt em ngọn lửa hoàng hôn rực cháy.
Trong tâm hồn em lá rơi theo từng dòng.

Lá đan vào tay anh như một sợi dây leo
lá ôm lấy giọng nói em, thật chậm rãi và yên bình.
Khao khát của anh bừng cháy như lửa trại.
Dạ lan hương ngọt ngào bện vào linh hồn anh.

Anh cảm nhận đôi mắt em viễn du, và mùa thu xa thẳm:
Mũ nồi xám, giọng nói như tiếng chim, trái tim ấm như một ngôi nhà
Hướng đến nơi những mong cầu trong anh đang di trú
Và những nụ hôn của anh rơi xuống, hạnh phúc như than hồng.

Bầu trời từ một con tàu. Cánh đồng từ những ngọn đồi:
Ký ức của em được tạo nên từ ánh sáng, khói và mặt hồ tĩnh lặng!
Xa khỏi tầm mắt em, xa xa nữa, những buổi tối đang bừng sáng.
Lá thu khô quay vòng trong tâm hồn em.